In bài này 

Viết cho những bà mẹ mà tôi đã được gặp.
Tường trình chuyến đi thăm các cháu, tháng 10 2013

Tôi nghĩ trong cả tuần lể của tháng 10 khi tôi đi qua các làng quê để thăm các gia đình, cái để lại nơi tôi ấn tượng sâu sắc nhất, là những nụ cười của các bà mẹ, và cái nhẫn nhục toát ra từ họ, một đặc điểm của những  người phụ nữ quê hương tôi. Ở hoàn cảnh xã hội nào, họ vẫn là cột trụ của gia đình, và tình thương họ dành cho con bênh tật có hiệu quả hơn bất kỳ phương pháp điều trị nào trên thế giới.

 

Phương Thúy, 38 tuổi, đẹp như tiên giáng trần, với nụ cười không phải do mặt bị co cơ, mà do một niềm vui thật sự, tuy em không thấy và không nghe được từ lúc ra đời, nụ cười đó là chứng cứ của tình yêu và 38 năm hy sinh của mẹ, không một ngày rời con. Những bửa cơm ngon gồm cơm với canh, có khi kéo dài hàng giờ, vì Phương Thúy nuốt chứ không nhai, đã cho em nước da mịn màng, cho tới lưng em cũng không một vết xước. Nơi Phương Thúy chỉ có bắt đầu một chút scorbut, em chưa bao giờ phải vào viện hay bị bệnh nặng. Tấm lòng vị tha của chị Hòa, mẹ em, đã được trao giải KOVA 2005 (1).

 

Ở một gia đình khác, Thủy một cháu gái 7 tuổi, hồn nhiên và tươi cười, nhưng sẽ không bao giờ đi đứng được vì bệnh 'nứt đốt sống' (spina bifida). Cháu nói rỏ, nhưng chỉ hiểu lờ mờ về những gì cháu lập lại, bởi cháu không biết nói, chỉ biết lập lại chử cuối mà cháu nghe từ lời người khác. Phẩu thuật tủy sống của cháu, rồi đến phẩu thuật đặt ống dẩn để tránh bệnh thủy nảo, rồi đến mẹ cháu phải nghỉ việc để lo cho cháu đã làm gia đình kiệt quệ trong cảnh nghèo khổ tận cùng. Bây giờ gia đình sống trong một căn nhà dựng cuối vườn của mình (phần đất có thể bị ngập khi lủ lụt và lẽ cố nhiên là được xây dựng trái phép). Bà mẹ nói với tôi rằng "có người" khuyên bà "bỏ" cái lệch lạc của thiên nhiên đó đi, nhưng hai vợ chồng bà nghĩ rằng mỗi đứa con là máu mủ của mình, nên họ thà sống cực khổ trong nợ nần chứ không bỏ con.

 

Một đứa con trai sinh với bệnh tim bẩm sinh. Một đứa con trai thứ nhì bị bại não thế liệt cứng (infirmité motrice cérébrale de forme spastique) đã mất lúc 7 tuổi chỉ vì bị nhiễm vi khuẩn. Bị gia đình chồng ruồng bỏ sau cái tai họa "nghiệp chướng" đó, và bị dọa đuổi về nhà (có nghĩa là phải rời ngôi nhà đang ở) người mẹ vừa mới sinh hai đứa con sinh đôi thiếu tháng mà một trong hai đứa bị chậm phát triển, bà chỉ có mỗi nỗi sợ: là đứa con nhỏ của bà bị bại não như anh nó, nỗi lo sợ vì dường như vị bác sĩ đở đẽ đã cảnh báo như vậy. Tuy nhiên mắt bà sáng lên với niềm hy vọng khi nhìn con, và bà đã hình dung tương lai của nó khi nghe chúng tôi báo là hội VNED sẽ đở đầu cháu.

 

Cuối cùng là một cháu với nét mặt bụ bẩm tươi cười, đầy sức sống và vui đùa, cháu đó được sinh ra không có tay.
Cha cháu làm nghề lái xe giao hàng trong thời gian trước khi có cháu, giao hàng trong những vùng nóng (dioxin) và đôi khi phải ờ lại vài ba ngày trước khi về nhà. Hai đứa con đầu sinh ra nguyên vẹn. Rồi một vụ sẩy thai, đến phiên Quyên sinh ra không tay, mà người ta nghi rằng đó là do người cha đã bị nhiễm dioxin trong thời gian gần đây. Một cái nhà nhỏ nằm giữa những vũng nước đọng, ghép với tôn và ván để mưa dột gió luồn, một người cha luôn luôn phải xa nhà để kiếm miếng cơm nuôi gia đình, mọi thứ đáng lẽ phải vật ngã bà mẹ, nhưng tôi đã gặp một người đàn bà cứng cỏi và thanh thản.

Sức mạnh tinh thần của những bà mẹ các cháu đau ốm hoặc khuyết tật, đã làm tôi kính phục và ngưỡng mộ, họ không hề để lộ nỗi đau thầm kín của mình, mấy hàng ngắn ngủi này được viết để tôn vinh lòng vị tha phi thường của họ.

Viết cho hội
Loan
(Dịch từ nguyên bản tiếng Pháp - Quang)

(1)Giải Kovalevskaya (gọi tắt là giải " Kova"), mang tên một nhà toán học nữ Nga, là giải thưởng thường niên nhằm tôn vinh những tập thể, cá nhân khoa học nữ xuất sắc, riêng ở VN, giải thưởng còn dành tặng những tấm gương nữ tiêu biểu trong đời sống xã hội.