Lời đầu : Chúng tôi đăng dưới đây một bài viết của bạn Lê Duy Tâm , một Việt Kiều ngụ tại Genève , đã tường thuật chuyến đi thăm các gia đình có con em được hội VNED giúp đỡ nhân dịp anh về Việt Nam vừa qua. Bản gốc là bằng tiếng Pháp , bài dịch sang tiếng Việt do chị Bích Vân đảm trách .

Chiếc áo sơ-mi dính bết vào lưng tôi. Ánh mặt trời mang lại một cảm giác khó chịu cho một Việt kiều đã từ lâu không còn quen với cái nóng gay gắt của tháng 11 nơi quê nhà.
Trên chiếc xe tay ga (gần 22 tuổi đời) mượn của gia đình người quen, tôi lao đi trong sự huyên náo của phố phường Sài Gòn (tên gọi cũ của thành phố Hồ Chí Minh). Thật ra nói lao đi thì cũng hơi quá đáng vì người ta chỉ có thể nhúc nhích từng chút một trong đoàn xe gắn máy khoảng 15.000 chiếc với vận tốc tối đa là 30-40 cây số/giờ. Bỗng điện thoại của tôi reo lên. Đó là Quyên, đại diện của VNED. Quyên gọi tôi để xác nhận thêm một lần nữa chuyến đi của tôi cùng Thành (cộng tác viên của VNED) để trao học bổng cho các cháu nhỏ (theo quý) vào ngày mai.
Thành cũng đã thông báo cho tôi, qua điện thoại, cuộc hẹn trao học bổng cho các cháu nhỏ và các gia đình. Thành sẽ đến đón tôi ở cổng nhà người dì của tôi.
Sau màn giới thiệu rất nhanh, Thành giải thích cho tôi về những trường hợp và hoàn cảnh của từng cháu nhỏ.
Cậu bạn Thành đã quen với việc hướng dẫn các vị khách nước ngoài vì cậu ấy rất thận trọng khi lái xe trong sự chen lấn của rất nhiều người xung quanh. Tôi khen cách lái xe của Thành. Cậu ấy giải thích là cậu ấy hiểu rất rõ nỗi khiếp đảm của những vị khách nước ngoài trước tình trạng giao thông hỗn loạn ở thành phố Hồ Chí Minh.
Đây cũng là điểm son đầu tiên tôi tặng cho những cộng tác viên của VNED. Lẽ dĩ nhiên giữa những người có lòng nhiệt huyết thì thời gian cũng trôi qua thật nhanh.
Đứa trẻ đầu tiên chúng tôi đến thăm là một cậu bé mù 14 tuổi, sống cùng bố mẹ ở gần Thủ Đức (Thủ Đức là một quận lỵ vừa được xáp nhập vào thành phố Hồ Chí Minh). Đó là một căn nhà 2x3m. Chúng tôi phải đợi một lát vì cháu còn phụ cha bán vé số, và dường như cậu bé cũng dần dần trở nên khiếm thị hoàn toàn.
Họ về đến và vì có biết về chuyến thăm của chúng tôi nên người cha đã mua cho chúng tôi 2 chai nước ngọt.
Thành ân cần thăm hỏi về gia đình, tỏ ý lo lắng cho tình trạng sức khỏe và học hành của đứa trẻ. Cậu bé trả lời là đã không còn đi học từ hơn một năm nay để ở nhà phụ ba bán vé số. Tôi thắc mắc tự hỏi không hiểu cậu bé có biết rằng theo nguyên tắc, Hội sẽ không cấp tiền nếu đứa trẻ không còn đi học. Bằng một cách khéo léo và tế nhị, Thành nhắc lại với người cha (cũng bị mù) về các điều lệ của VNED mà không làm cho mọi chuyện trở nên buồn thảm và qua đó, tôi có thể thấy được lòng bác ái của những cộng tác viên của VNED, không mang tính thương hại mà trái lại đầy nhân đạo; linh hoạt và giải thích tường tận để các gia đình các cháu nhỏ hiểu được.
Người cha giải thích rằng ông ấy đang chuẩn bị cho tương lai của đứa con bằng cách cho nó học đàn ghi ta để sau này nó có thể đến chơi đàn trong những lễ hội hay đám cưới. Ông mong chúng tôi truyền đạt lại cho các nhà hảo tâm hiểu được điều đó.
Ông lý luận rằng nếu cậu bé tiếp tục đi học thì phải chờ 5 hoặc 6 năm nữa mới học xong. Nhưng học xong rồi thì điều gì chờ đợi sau khi ra trường? vả lại những ngôi trường đặc biệt dành cho người khuyết tật như con ông thì quá ít, cho nên ông đang chuẩn bị cho con trai mình một nghề nghiệp mà, theo ông nghĩ, tạm gọi là vững chắc để cậu bé sau này có thể tự lập được; vì chính bản thân ông trước đây cũng đã từng làm nghề này nhưng vì nhà ở quá xa trung tâm thành phố (khoảng 15km) mà lại không có phương tiện di chuyển thuận tiện nên ông  buộc lòng phải tạm thời ngưng nghề đàn.
Ông ấy chỉ muốn nói rằng thay vì cho cậu bé học chữ thì ông ấy đang cho cậu bé học nghề. Điều này thì ai cũng có thể hiểu được.

gia dinh chau be o thu duc

Sự khó khăn của cậu bạn Thành bị nhân lên gấp bội vì tiếp xúc trực tiếp với những cháu nhỏ nhận học bổng và gia đình của các cháu nênThành hiểu rất rõ hoàn cảnh khó khăn của họ. Nhưng phải giải thích như thế nào để những ân nhân quyết định, một cách công bằng, là Có hay Không tiếp tục giúp đỡ gia đình này?
Trên đường quay trở về thành phố Hồ Chí Minh, chúng tôi tranh luận khá lâu về phương thức giúp đỡ và giúp đỡ như thế nào. Làm thế nào để các gia đình không coi sự giúp đỡ này như một sự bố thí… Điều này chứng tỏ những cộng tác viên của VNED có một kinh nghiệm tuyệt vời, và không chỉ quan tâm đến sự giúp đỡ mà còn lưu ý đến hình thức của sự giúp đỡ… Biết phải làm thế nào, cũng như việc chăm sóc sức khỏe, việc học hành (hiện tại) rồi việc đào tạo (tương lai) của những cháu được VNED giúp đỡ…
Từ Thủ Đức (phía Bắc), chúng tôi qua phường cuối cùng của Chợ Lớn (gần như là phía Nam của thành phố) để thăm một cô bé tên T.
Cô bé khoảng 16 tuổi và bị ảnh hưởng chất độc da cam khiến cô bé không có bàn tay.. và da của cô bé rất mong manh. Cô thường bị chảy máu ngay khi có một vật chạm mạnh một chút.. Vì cảm thấy tự ti về sự biến dạng của cơ thể nên cô bé không bao giờ muốn đến trường, và cũng vì sức khỏe rất yếu của mình nên cô bé thường chỉ ở trên giường và không muốn gặp bất cứ ai đến nhà thăm.

 cháu T.

Tôi cảm thấy xúc động vì những suy nghĩ tuyệt vọng ấy, vì gia đình nghèo nhưng họ sống có nhân phẩm, vì số phận bi thảm của cô bé, và tôi không thể làm gì để có thể giảm bớt nỗi đau cả về tinh thần lẫn thể xác của cháu, ngay khi được sinh ra đã khác biệt với những người khác… Không còn gì tồi tệ hơn việc bị cầm tù trong chính suy nghĩ của bản thân, những thành kiến về bản thân, biến mình thành tù nhân trong nhà tù thể chất và tâm hồn của chính mình…. Tôi chỉ còn biết im lặng.
(Tiếc là tôi không có tấm hình nào… Thành đã cảnh báo tôi không nên dùng máy ảnh vì cô bé đã chịu đựng quá nhiều tình trạng này. Và tôi tôn trọng quyết định của cô gái bé nhỏ).. Chúng tôi trò chuyện một lát với cha cô bé và một người bác với sự hiện diện của cô bé; đó là cách tế nhị nhất để tiếp cận cô bé. Cần phải hiểu rằng nếu đề cập .. quá đột ngột sẽ khiến cô bé khép mình lại như một con ốc và rồi cô bé không nhiều thì ít cũng sẽ cố thu mình trong cái vỏ ấy.
Tôi cảm phục lối ứng xử của Thành trước những tình huống phức tạp và tế nhị. Dù sao tôi cũng chỉ là một người khách đến thăm và cô gái bé nhỏ này chứng tỏ đã cố gắng rất nhiều khi chấp nhận gặp một người khách lạ là tôi.
Chúng tôi nói lời tạm biệt gia đình. Người cha cảm ơn tôi đã đến từ rất xa để thăm gia đình ông, và hy vọng sẽ có dịp gặp lại tôi.
Từ Chợ Lớn, chúng tôi đi xe gắn máy đến Tân Bình 9 (phía Đông của thành phố) thăm TH.T. là một cô bé mù sống trong một ký túc xá dành riêng cho phái nữ…TH.T là một cô gái tràn đầy sức sống và sự lạc quan; chúng tôi đã có một cuộc nói chuyện thật cởi mở. Thành trêu trọc cô bé thân tình như một người anh trai, và cố gắng tìm hiểu hoàn cảnh hiện nay của cô ấy (sức khỏe, tình hình học tập)... Tôi từ giã cô bé, mang theo trong lòng thêm chút tin tưởng vào cuộc sống, vào tương lai của cô gái mù sẽ được giúp đỡ bởi VNED…
 Thành lại gọi phone để hẹn tôi cùng đi thăm cậu bé BIN mắc bệnh tâm thần phát triển chậm. Tuy cậu bé có vóc dáng bình thường đúng với số tuổi, nhưng trí óc chậm phát triển và sức khỏe thì thật tồi tệ… Mẹ cậu bé (một bà mẹ độc thân vì  cha cậu đã rời bỏ gia đình khi biết con trai bị bệnh) đã làm tất cả để giúp đỡ, chăm sóc con tuy không có nguồn tài chính ổn định vì thất nghiệp.
Tôi phải đè nén sự bất bình và lòng khinh bỉ những người đàn ông đã không làm tròn bổn phận của một người cha, một người chồng (điều này không chỉ thấy xảy ra trong xã hội Việt Nam). Còn biết bao nhiêu người phụ nữ nữa giống như mẹ của BIN, họ đã một mình nuôi nấng đứa con.
Những chuyến đi thăm tại Bến Tre đã không thể thực hiện được do một trở ngại nhỏ, tuy nhiên chúng tôi chỉ dời lại thôi, sẽ thực hiện sau này.
Ngày cuối cùng ở Việt Nam, tôi đã hẹn Quyênvà Thành để cùng đi ăn với nhau…
Và một lần nữa tôi có thể quả quyết, qua những đức tính của Quyên (mặc dù với điều kiện về thể chất như cô ấy), rằng người ta có thể vượt lên trên bản năng của chính mình để tiến lên phía trước.. để cố gắng giúp đỡ những người bất hạnh hơn mình, giúp những người khốn khổ vì thể tạng mong manh của họ. Quyên đã tâm sự rằng "sáng mai một nhóm không thuộc VNED và cô ấy sẽ đi cứu trợ những nạn nhân của cơn bão Hai Yan và trận lũ lụt đang hoành hành tại những tỉnh miền Trung".
Quyên và Thành thân mến, các bạn hãy biết rằng suy nghĩ và trái tim của tôi đang hướng về các bạn hàng ngày. Xin các bạn đừng quên dành thời gian và tâm sức để hướng đến những người bất hạnh trên đất nước này.. Hẹn sớm gặp lại. Bằng tất cả nhiệt huyết của mình, chúng tôi ở Thụy Sĩ hứa sẽ cố gắng làm tất cả những gì có thể, …và tất cả chúng tôi sẽ không quên các bạn, không quên những đứa trẻ đang chịu đau đớn do một trận chiến tranh vô nhân đạo gây nên.

Thân ái!
Thành phố Hồ Chí Minh, chủ nhật 17/11/2013.
Tác giả : Lê Duy Tâm (Genève , Thụy Sĩ)

( người dịch : Bích Vân )

 

P1090344_1.jpg

Theo dòng thời gian ...

Những ngày sống bên các cháu ...(2018)

Sites amis ... Partner sites ... Kết nối mạng...

Vietnam Dioxin Gruppe
53 Elsenborn, 52072 Aachen,
tél 00 49 241 171972,
email This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.

VSV-ASV

VNAFDAAssociation Fleur d'Avenir
12 route d'Ambilly
1226 Thonex
Site: http://www.vnafda.org
email: This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.