Các anh chị thân mến.
Tôi đã đi Lâm Đồng trong 9 ngày từ  24/3 đến 2 /4. Xin chia sẻ với các anh chị về chuyến đi lần này. Ngày 24/3 tôi đến cây số 16 khoảng 3 giờ chiều.  Tôi ngụ tại nhà chị Biển ( Anh Đồng và chị Hương đã gặp chị Biển, Marie Helen và My Quyên đã từng ngủ đêm tại nhà chị ) . Tây nguyên đang trong mùa khô hạn khắc nghiệt, trong thôn 2 chỉ còn có một cái giếng là còn một ít nước, mọi nhà đều đến đây xin nước về để nấu ăn. Trước khi đi tôi không hình dung là mình phải gồng mình để thích nghi hoàn cảnh thiếu nước này. Nước rửa mặt hứng vào thau để sau đó cho tay, chân vào rửa . Tối đó tôi để nguyên quần áo mặc trong ngày chui vào cái túi ngủ của mình. Sáng sớm tôi không thể sử dụng nhà vệ sinh vì đâu có nước dể dội. Chi Biển khuyên tôi vác cuốc ra gốc chuối… Tôi cuốc mấy nhát nhưng đất rất cứng. Đang lúng túng không biết làm thế nào , ngẩng lên tôi thấy ông hàng xóm đang đứng bên kia hàng rào nhìn tôi có vẻ thắc mắc không biết tôi định đào lổ trồng gì khi mà đất đai khô hạn như thế này. Hú vía!
6 giờ chiều tôi đến thăm  Ka Rúi, mẹ của cháu K’Nhuy đã mất truớc Tết . Bé Ka Nhuy sinh ngày 28/4/2002 và mất ngày 6/2/2013. Ka Rúi kề sáng hôm đó, nước mắt K’Nhuy cứ chảy ra và 10 giờ sáng thì cháu mất. Tiền bà con đi phúng điếu được 17 triệu. gia đình dùng số tiền đó để trang trải tiền mua hòm, xây mộ, đãi ăn. Số tiền 5 triệu Ka Rúi vay của VNED đã mua dây , xăng để tưới cá phê.

Các cháu và gia đình ở Lâm Đồng ( ảnh 1)

Ảnh số một : (từ trái qua phải) Ánh Nguyệt và mẹ , Ka Lụa và anh , Bố của các cháu ở Đồng Nai

Ngày 25/3:
Tôi đưa Ka Thìm, mẹ của cháu Ka Thỏa mà VNED vừa nhận đỡ đầu, ra Ủy ban xã Đinh Trang Hòa để làm khai xin cho Ka Thỏa và em gái là Ka Hợp. Tôi đi mua đơn từ, điền vào và dẫn Ka Thìm vào phòng hộ tịch. Tôi phải uốn ba tấc lưỡi để Ka Thìm khỏi bị phạt vì lỗi làm khai sinh trễ cho các con.

Ngày 26/3
Buổi sáng  chúng tôi đến gặp công an xã để xin làm hộ khẩu cho gia đình Ka Thìm. Đến bây giờ tôi mới hiểu tại sao Ka Thìm không thèm làm hộ khẩu, khai sinh cho các con : anh công an mắng Ka Thìm xối xả . Tôi cảm thấy ngượng lây nhưng cũng đủ bình tĩnh để xuống giọng trình bày, năn nỉ và xin hướng dẫn các thủ tục để làm hộ khẩu. Thú thật tôi cũng có học hành chút đỉnh mà cũng không làm sao nhớ hết các thủ tục huống hồ gì một người nghèo, không biết chữ như Ka Thìm. Phải chăng Ka Thìm  nghĩ rằng thà cứ sống trong cái thế giới nghèo đói, tồi tàn của mình để khỏi bị người khác xúc phạm ! Buổi chiều chúng tôi trở ra công an xã thì công an  nghỉ không có làm việc
Cánh cửa sau  bằng thiếc của nhà chị Biển bị mục ở phần dưới. Cảnh nhà neo đơn, không ai giúp đỡ, chị lấy băng keo, dây nylon cột tạm. Tôi và một em gái trong thôn tháo cánh cửa ra, khiêng ra một tiệm hàn ngoài chợ để nhở sửa lại. Tôi cũng mua một hộp sơn, hai cây cọ , tranh thủ sơn lại cánh cửa  để giữ cho lâu hư hơn.

Ngày 27/3:
Buồi sáng tôi và Ka Thìm ra công an xã nhưng đã có một thông báo là hôm nay toàn bộ ủy ban xã học nghị quyết ! Thôi thì việc làm hộ khẩu đành phải hẹn lại trong chuyến đi thăm sau. Với một ít tiền của chị tôi và một người bạn muốn chia sẻ với vài gai đình nghèo ở đây, tôi kín đáo gọi họ ra chợ và mua gạo, mì gói, dầu ăn , nước mắm, bột ngọt… cho họ.
12 giờ trưa tôi ra đường đón xe đi Cát Tiên. Tôi đến nhà thờ Cát Tiên gần 5 giờ chiều.

Ngày 28/3:
9 giờ sáng tôi theo một xe hơi lên Đồng Nai thượng (xã của gia đình của các cháu K’Mạnh, Ka Lụa, Ánh Nguyệt, Điểu Công, K’Ple). Đường đèo quanh co, nhiều đoạn đang trải đá, xe  hơi chạy rất xốc và phải  chạy chậm như  rùa bò…Khoảng 11 giờ tôi đến thôn Bù Gia Rá nơi Cha Nhàn đang xây ngôi nhà thờ mới cho giáo dân ở Đồng Nai Thượng. Nhà thờ đã thi công được chừng 60% nhưng không biết đến khi nào thì mới hoàn thành! Tôi đến ở nhà của hai chị trong Tu hội Gia đình chứng nhân ( các chị đi giúp truyền giáo ở các vùng anh em dân tộc). Cha Nhàn đặt một hệ thồng lọc và xử lỳ nước để uống nơi đây. Mỗi sáng tôi thấy  có nhiều  anh em dân tộc đem bình đến để đổi nước về uống, 5000 đồng một bình. Công suất hệ thống lọc không lớn nên những người đến trễ phải thất vọng vì không đủ nước…

Ngày 29/3:
Mẹ của K’Mạnh mang xe honda đến chở tôi đến thăm gia đình. Chiếc xe rất cũ kỹ, không có chỗ để chân. Leo lên xe  , tôi đọc kinh xin Chúa và Đức Mẹ phù hộ vì tôi thấy xác suất ngã xe có thể đến 70% vì đường  thì rất dốc và đang trải đá nên rất khó đi. Biết tôi đang sợ đến phát khiếp , Ka Rom, mẹ của K’Mạnh cười nói trấn an tôi: “ cô đừng lo, tay lái của em rất cứng”. Mà quả thật như thế: tôi đã không bị ngã ra đường sau hơn 20 phút gồng mình như ngồi trên lưng cọp! Hai tiếng đồng hồ thăm gia đình nầy lưu lại nơi tôi quá nhiều bỡ ngỡ. Hai vợ chồng phải chăm sóc hai đứa trẻ tàn tật, chật vật kiếm sống nhưng mỗi khi nhà thờ vận động giáo dân tham gia công tác chung thì chồng điệu  một đứa, vợ điệu một đứa, tham gia đầy đủ như mọi người. Ka Rom  luôn cười nói vui vẻ, lau mặt mũi cho đứa này, thay quần cho đứa kia,  cho con ăn, cho con uống .Em làm việc chăm sóc con một cách thật tự nhiên không hề có vẻ gì là đang cố gắng. Tôi thầm thán phục em trong lòng và tự nghĩ sức mạnh nào làm cho vợ chồng em can đảm , lạc quan đến như vậy? K’Mạnh và Ka Lụa mỗi đứa ngồi trong chiếc xe của mình và thoải mái di chuyển  nơi  trong nhà. K’Mạnh lúc nào cũng tươi cười và em rất thích được chụp hình. Rời nhà K’Mạnh tôi sang thăm nhà của Điều Ánh Nguyệt ở gần bên. Tôi nhớ lúc Ánh Nguyệt còn nhỏ em có thể chòi đạp  di chuyển khi nằm, nhưng nay thì chân em không cử động được như trước nên chỉ nằm yên một chỗ. Ba của Ánh Nguyệt đi nhặt hạt điều, chỉ có mẹ và em ở nhà. Em trai của Ánh Nguyệt lanh lợi và tỏ ra biết thương chị. Mẹ của Ánh Nguyệt nói khi em thấy đau đớn trong mình thì hay la khóc.  Tôi thấy giường nằm của em rất khai mùi nước tiểu.Gia đình này không có nuôi heo hay gà vịt gì.
Tôi trở về nhà của K’Mạnh thì thấy mẹ của Điểu Công điệu con đang chờ tôi ở đó. Ka Suối mời tôi lên thăm nhà của họ. Ba của Điểu Công chở tôi bằng honda. Tôi nhớ đường đi hơi xa và cũng rất khó đi. Đến nơi tôi ngạc nhiên vì thấy ngôi nhà này rất khang trang nhưng hình như chủ nhân không thường ở nơi này: nhện giăng khắp nơi. Qua trò chuyện tôi mới biết khá nhiều điều về gia đình này. Trước khi sinh Điểu Công thì gia đình Ka Suối rất khá, trong nhà lúc nào cũng có 3, 4 người giúp việc làm vườn. Nhà đã từng có 4, 5 mẫu điều, cà phê, thu nhập rất khá.  Ka Suối đã mua đất và cất căn nhà 700 triệu này .Khi Điểu Công ra đời và vài tháng sau thì trổ bệnh, Ka Suối phải bán rẫy, vườn điều, cà phê để chạy chữa bệnh cho con. Ngôi nhà mới này được kêu bán nhưng không ai mua! Hai đứa anh của Điểu Công thì một đứa ở với bà ngoại, một đứa ở với dì. Ka Suối tâm sự là chưa bao giờ hối tiếc vì chạy thuốc cho con mà gia đình khánh kiệt , con là núm ruột của mình, không ai đành lòng ngổi nhìn con mình chết. Ka Suối nghĩ rằng cuộc đời ai cũng  có lúc phải gặp gian nan thử thách như vậy nhưng Ơn Trên không bỏ mình đâu.
Nhà của K’Ple thì ở cách nhà thờ rất xa nên tôi không đến thăm được. Qua cha sở, tôi biết việc phẩu thuật tim của K’Ple phải chờ một thời gian nữa. Chiều thứ sáu Tuần Thánh tôi và 4 gia đình gặp nhau lúc đi lễ ở nhà thờ. Sau thánh lễ chúng tôi hội ý chớp nhoáng là trưa Chủ Nhật lễ Chúa Phục sinh chúng tôi sẽ họp nhau ở nhà Ka Mạnh và mừng lễ Phục sinh. Mỗi gia đình góp một con gà, phần tôi đóng góp một nồi chè.
 
Các cháu và gia đình ở Lâm Đồng ( ảnh 2 )

Ảnh số 2 ( từ trái qua phải ) : Gia đình Điều Kông , gia đình K'Manh , K'Manh và xe mới

31/3 Chủ Nhật lễ Chúa phục sinh:
Sau thánh lễ chúng tôi gấp rút về nhà K’Mạnh để lo nấu nướng. Nhà của Điểu Công không có gà nên đóng góp bằng thịt hai con cheo mà ba của Điều Công đã săn được hai hôm trước đó. K’Lục, ba của K’Ple phụ trách nấu món thịt cheo, tôi nấu món ra gu gà và nồi chè thưng. Các gia đình cũng hùn tiền mua một ít rượu, bia và nước ngọt cho bữa tiệc thêm phần rôm rả. K’Ple, Điểu Ánh Nguyệt và em, Điểu Công, K’Mạnh và Ka Lụa đều được các bà mẹ cho ăn uống đầy đủ trước khi người lớn nhập tiệc. Tôi đã có lời cám ơn các gia đình đã cho tôi có dịp chung vui và có thời gian để hiểu thêm những nỗi nhọc nhằn của các cha mẹ  cưu mang con trẻ tàn tật của mình.
13 giờ tôi phải từ giã mọi người để về nhà thờ chờ quá giang xe trở xuống nhà thờ Cát Tiên. Khi xe đến, bác tái xế cho biết trên xe có hai chiếc xe mà cha sở đã nhờ ai đó xin cho K’Mạnh và Ka Lụa. Thế là xe phải đưa tôi trở lại nhà của K’Mạnh để giao xe và chụp hình gửi cho ân nhân. Cha sở cũng cho biết là có một tình nguyện viên đang liên lạc để xin cho K’Mạnh và Ka Lụa về thành phố tập vật lý trị liệu. Tôi sẽ liên lạc với  anh này để biết rõ vấn đề hơn và cũng liên lạc với VNED để biết Hội có thể hỗ trợ trường hợp này như thế nào.

Tôi về thành phố ngày 2/4. Một chuyến đi khá vất vả  nhưng lại rất vui đối với tôi vì đã khám phá được nhiều điều. Tôi đã có nhiều thời gian hơn để tiếp xúc với những anh chị em mà Chúa đã đặt để họ trên đường đời của tôi, Tôi thấy mình nhỏ bé khi đứng trước những con người đầy lòng can đảm, quảng đại và  tinh thần lạc quan trước những khó khăn, vất vả trong cuộc đời.

Chị Phụng ( cộng tác viên của Hội )

 

P1080806_01.jpg

Theo dòng thời gian ...

Những ngày sống bên các cháu ...(2018)

Sites amis ... Partner sites ... Kết nối mạng...

Vietnam Dioxin Gruppe
53 Elsenborn, 52072 Aachen,
tél 00 49 241 171972,
email This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.

VSV-ASV

VNAFDAAssociation Fleur d'Avenir
12 route d'Ambilly
1226 Thonex
Site: http://www.vnafda.org
email: This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.